Tài năng Forum
[ Hotabook - #ST- chap 3 ] Thanh xuân cho anh

Được viết bởi: ༺Wendy Marvell༻


Lúc đầu nhìn bóng lưng yếu ớt của cô anh nghĩ đến Tống Linh...

Nhưng bây giờ tiếp xúc gần như thế này...

anh mới biết là không phải...

Vì ở Tống Linh là sự yếu đuối, ngây thơ nhưng đó chỉ là vỏ bọc...Tống Linh rất giảo hoạt và thông minh vẫn biết bảo vệ lấy mình...

Còn ở cô nhóc này....ngây thơ thì khỏi bàn đến mà còn có sự ngây ngô non nớt...một chút phòng vệ cũng không có....

Haiz...Trương Hải lắc đầu cảm thán từ lúc nào anh lại bao đồng đến vậy....Chỉ là không nỡ rồi không đành...thật là...anh còn không hiểu nổi mình...Nhưng cũng không sao..Nếu Hạ Quân Vỹ dám chứa chấp một Tần Lam mất trí thì anh có là gì....

Giản Bình...thấy xe ngừng lại..cô quan sát thì ra tài xế chở hai người họ đến bờ biển...

Sao lại đến đây nhỉ??

Tài xế Ngô hiểu chuyện bước xuống xe canh chừng...để lại không gian cho hai người....

Trái tim non nớt của Giản Bình hồi hộp không thôi...

-" Em đến Tập Đoàn Kình Thiên làm gì?"

Trương Hải...lên tiếng cắt đứt bầu không khí im lặng...

Em...em sao?....Anh ta gọi cô là em...Giản Bình bất ngờ cách xưng hô của Trương Hải cô nghiêng đầu nhìn anh...

-" Em thua tôi rất nhiều tuổi...tôi xưng hô vậy có gì sai à? "

Như hiểu được ánh mắt của cô...Trương Hải buồn cười nói tiếp...

-" Trả lời tôi...em đến Kình Thiên làm gì...muốn khán án...?"

Ừ thì không sai...nhưng hơi gần gũi...

Bị anh hỏi tiếp Giản Bình quên sạch một chút khó hiểu xưng hô của anh lúc đầu mà tập trung vào câu hỏi phía sau của anh...

Cô lắc đầu..vẻ mặt khó xử rồi lại xấu hổ...

-" Không...không phải...tôi...tôi đến để...xin khất nợ...tôi...."

-" Em không có tiền trả? "

Thấy cô xấu hổ gật đầu...Trương Hải thật sự muốn cười to... Trời ạ trên đời này có người đi thuê luật sư biện hộ mà trong người không có tiền..còn dám lựa Tập Đoàn Kình Thiên của anh nữa chứ...Từ ngày Tập Đoàn hoạt động đây là trường hợp đầu tiên anh thấy...Không biết phải khen cô có lá gan to..hay cô ngây thơ...không biết mình đang đùa với ai...

Thấy Trương Hải nhìn mình chằm chằm không lên tiếng... Giản Bình sợ anh hiểu lầm cô muốn quỵt nợ...Cô quýnh quáng giải thích...

-" Anh đừng hiểu lầm...Lúc đầu tôi không nghĩ thuê luật sư bên anh lại đắt như vậy...Chỉ tiền đặc cọc cũng ngốn hết số tiền vài năm tôi dành dụm để học đại học...Nên bây giờ trong người tôi thật sự không còn tiền...Tôi không quỵt chỉ muốn xin cho tôi thời gian mà thôi"

Lời nói chân thành...đôi mắt to tròn rưng rưng đầy tội nghiệp...Nghe cô nói lấy hết tiền dành dụm học đại học để thuê luật sư bỗng Trương Hải thấy xót xa cho hoàn cảnh cô nhóc....

Đó chỉ là tiền thuê dành cho nhân viên của anh...Nếu thật sự thuê anh...không biết số tiền đấy có đủ đặt cọc không nữa....

-" Có phải kết thúc phiên tòa bọn họ không có ý định trả lại giấy tờ nhà cho em đúng không?"

-"Sao anh biết?"

Giản Bình ngạc nhiên...

-"Nếu họ trả lại em đâu cần ngồi ở góc đường khóc thê thảm như vậy"

Trương Hải thong thả trả lời...

Giản Bình ngớ ra.... nhưng cũng không vì vậy mà cảm thấy xấu hổ..

-" Bây giờ tôi không biết phải làm sao...tiền không có họ lại không trả lại giấy tờ nhà...

mà lại còn mang nợ bên Tập Đoàn của anh...Haiz...Nhưng tôi thật sự sẽ không quỵt tiền của bên anh..Tôi chỉ xin vài ngày để xoay sở mà thôi..."

Giản Bình bối rối..hai tay nắm chặt vạt áo...ngước mắt nhìn anh...

-" Em xoay sở bằng cách nào.Còn nữa khi thỏa thuận thuê luật sư..Em và bên Kình Thiên đã kí hợp đồng.Điều lệ trong hợp đồng.Sau ba ngày phiên tòa kết thúc, khách hàng phải thanh toán đủ cho Kình Thiên. Em bây giờ là đang vi phạm hợp đồng đấy. Em biết em đang đùa với lửa không ? Kình Thiên là vua giới luật chẳng ai dám đụng vào. Em đang ngây thơ hay là ngốc đấy. Làm việc bằng giấy trắng mực đen chẳng ai thương xót em đâu.Khi chú thím em chưa bốc lịch tôi nghĩ em sẽ sớm vào tù ngồi đếm giúp họ rồi đấy "

Trương Hải kiên nhẫn nêu rõ những điểm trọng tâm cho cô hiểu...

Giản Bình há hốc mồm..hoảng sợ..mắt cũng đỏ lên...

Nhìn vẻ mặt tội nghiệp của cô gái nhỏ..

Trương Hải thở dài...may mà anh còn chưa nói đến bọn xã hội đen bị cô quậy một trận xém bị pháp luật sờ gáy sẽ không dễ gì bỏ qua cho cô...Nếu không cô nhóc này có lẽ sẽ sợ mà ngất mất...

Cô nhóc hít hít mũi...cắn môi...gục đầu chẳng nói một lời...Giờ cô biết nói gì...Nhưng cô thật sự đến đường cùng rồi...Cô biết tìm ai giúp đỡ này...Ước gì bây giờ có Anh Tiểu Kiệt ở đây...chắc có lẽ anh ấy sẽ không bỏ mặc cô..Nhưng tiếc rằng bây giờ anh ấy ở một nơi rất xa...

-" Tôi có thể giúp em.."

Nghe giọng vang trên đỉnh đầu...Giản Bình như không tin nổi...ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên nhìn Trương Hải...lại nghe anh nói tiếp...

-" Tôi sẽ giúp em thanh toán cho Kình Thiên...Tất nhiên chủ nợ của em bây giờ là tôi "

Trương Hải cũng thật buồn cười với suy nghĩ của mình...Trước hay sao người cô nợ tiền vẫn là anh...Chỉ khác cô không biết anh là người đứng đầu Kình Thiên mà là nhân viên bình thường...

-" Như vậy...có lẽ không tốt lắm...tôi với anh không...không thân cho lắm...tôi..."

Giản Bình bối rối...mẹ cô đã từng nói không ai cho không mình cái gì bao giờ huống hồ cô với anh chỉ mới gặp nhau lần đầu...

-" Vậy em có cách tốt hơn?"

Trương Hải cau mày...

Giản Bình buồn rầu lắc đầu...ánh mắt như con thỏ nhỏ lạc đường rất đáng thương.

-" Vậy em còn từ chối...Với lại tôi chưa nói hết...Tôi không giúp không cho em...Tôi đang cần người giúp việc..Em đến nhà tôi làm không công trong vòng một năm..xem như trả nợ cho tôi...Tùy em chọn lựa...tôi không ép"

Nhìn vẻ mặt phân vân của Giản Bình...

Trương Hải vờ không quan tâm...cho cô thời gian suy nghĩ...

Giản Bình cúi đầu suy nghĩ...sau đó cô ngẩng mặt nhìn anh...

-" Cám ơn ý tốt của anh...nhưng bây giờ tôi sẽ về quê...tìm cách xoay sở xem sao? Nếu..hết cách tôi sẽ liên hệ với anh được không?"

Cô suy nghĩ kĩ rồi..cô sẽ quay về quê đến nhà Dì Trần xin số điện thoại anh Tiểu Giản..mượn ít tiền..dù sao anh ấy cũng như anh trai và rất thương cô...Còn người đàn ông trước mắt...cô với người ta lần đầu gặp...nhờ vả hình như không tốt cho lắm...

-" Vậy tùy em...Tôi đưa em ra bến xe"

Trương Hải cũng không miễn cưỡng...Giản Bình gật đầu cảm ơn...

Xe hòa vào dòng người...chẳng mấy chốc đã đến bến xe...

-" Cám ơn anh rất nhiều...tôi...tôi đi nha "

Trương Hải im lặng nhìn cô vài giây...môi mỏng mỉm cười...bỗng anh dịch người tiến về phía Giản Bình...

-" Ngồi yên...tóc em dính gì..để tôi xem "

Giản Bình ngớ ra sao đó ngồi im thinh thích...Trương Hải lúc này rất gần cô....cô còn cảm nhận được hơi thở của anh...bàn tay anh kéo nhẹ tóc rồi vén gọn vào tai cô...khi ngón tay anh chạm phải vành tai nhỏ nhắn làm cả người Giản Bình run lên...

-" Xong rồi...em đi đi"

Nhìn hai má của cô đỏ lên...hàng mi dài run rẩy..Trương Hải rút tay về thong thả mỉm cười...

-" Vâng..tạm biệt"

Giản Bình bối rối...vén tóc như còn cảm thấy độ ấm từ ngón tay anh chuyền sang...rồi nhanh chóng bước xuống xe...đi nhanh vào nơi mua vé...

Thấy bóng cô gái nhỏ khuất sau cửa bán vé...Tài xế Ngô mới quay đầu xe rời đi...

-" Cậu chủ...cậu muốn giúp cô ấy "

Vừa lái xe...tài xế Ngô vừa lên tiếng..

-" Tôi...muốn biết kẻ đứng sau..Liên hệ với Cary đừng để lạc mất tín hiệu của cô ấy"

Tài xế Ngô gật đầu xem như đã hiểu...nhanh chóng gọi điện..

Trương Hải xoay mặt nhìn ra ngoài từng hàng cây xanh vụt qua...lờ mờ trước mắt anh là khuôn mặt ngay ngô của ai đó...Trước khi cô xuống xe...anh đã gắn chip định vị có thể nghe được những gì đang diễn ra với cô...Anh cũng không biết tại sao mình làm vậy...Ừ thì xem như anh muốn biết kẻ đứng sau gây ra tai nạn cho nhân viên của anh, lấy làm lí do sẽ khiến anh dễ hiểu về hành động của chính mình...Anh biết bọn người đó sẽ không dễ dàng bỏ qua cho cô...Nhưng nhắm mắt làm ngơ khi cô gặp nạn anh lại không đành lòng...

MỌI NGƯỜI THẤY HAY NHỚ ẤN LIKE HOẶC CLICK VÀO NÚT "ỦNG HỘ" ĐỂ EM CÓ ĐỘNG LỰC ĐĂNG CHAP TIẾP THEO NHÉ !
CÒN NẾU CÓ SAI SÓT THÌ MỌI NGƯỜI HÃY COMMENT PHÍA DƯỚI CHO EM BIẾT ĐỂ SỬA LẠI Ạ !

Được đăng lúc: 2018-08-26 02:10:31


3


Đăng nhập để tham gia thảo luận! Hoặc bạn có thể bình luận bằng facebook ở dưới.