Tài năng Forum
[Hotabook -#ST-Truyện Xứ Lang Biang, Tập 1: Pho Tượng Của Baltalon, Chương 13]

Được viết bởi: Pepsi


Chương 13: GIÁO SƯ HAIFAI

Khi thầy N’Trang Long dừng bước trước lớp học có gắn tấm biển “LỚP CAO CẤP 2” và quay đầu bảo tụi nó “Đến rồi”, cả Nguyên lẫn Kăply đều tưởng mình nghe nhầm.

Nguyên láo liên mắt nhìn quanh quất, ngơ ngác hỏi lại:

- Tụi con học lớp này hả thầy?

Trái với vẻ bề ngoài trông dữ tợn, thầy N’Trang Long dịu dàng đáp, Nguyên thấy rõ nụ cười của thầy dưới hàng ria rậm rạp và đen nhánh:

- Đúng rồi. Các con sẽ vào học lớp Cao cấp 2 của thầy Haifai.

Nguyên thò tay lên đầu tính dứt một sợi tóc nhưng sực nhớ có thầy hiệu trưởng đứng đó liền bỏ tay xuống, bối rối nói:

- Nhưng trình độ của tụi con...

- Ta biết... - Thầy N’Trang Long khoát tay. - Nhưng điều đó không quan trọng. Vì thực ra các con không cần học những môn linh tinh khác. Môn học cần cho các con trong lúc này là môn Thần chú chiến đấu. Mà môn này chỉ có ở lớp Cao cấp 2.

Trong khi thầy hiệu trưởng trao đổi với giáo sư Haifai, tụi học trò lớp Cao cấp 2 gần như nhỏm cả dậy, tò mò dán mắt vào Nguyên và Kăply, ngạc nhiên không hiểu tại sao thầy hiệu trưởng lại nhét hai đứa này vào lớp tụi nó. Nói chung, tụi học trò trường Đămri không lạ gì K’Brăk và K’Brêt, những đứa nhóc nhà K’Rahlan nổi tiếng, nhất là sau vụ ba mẹ hai đứa này một chết một không tin tức. K’Brăk và K’Brêt lại là những siêu học sinh, từng dẫn đầu lớp Cao cấp 1 suốt một thời gian dài. Nhưng dù sao thì việc nhảy lớp ngay giữa năm học vẫn là chuyện chưa từng có tiền lệ ở trường Đămri.

Những tiếng xì xào bàn tán ở các dãy bàn chỉ lắng xuống khi thầy Haifai tiễn thầy N’Trang Long ra cửa rồi quay xuống lớp, đập đập hai tay vào nhau:

- Yên lặng! Yên lặng nào!

Nguyên và Kăply lúc đó vẫn còn đứng cạnh cửa ra vào, nhìn sững thầy Haifai, sợ hãi thấy thầy rất giống một con ma cà rồng với cái đầu lưa thưa tóc, hai vành tai đeo khoen bạc, xương trán dô ra khiến cặp mắt thầy sâu hoắm và tối om om ngó y chang hai đường hầm, mũi thầy gãy khúc như vừa bước ra khỏi một trận đấu quyền Anh, và nhất là đôi môi đỏ như thoa son không bao giờ khép kín, bày ra một hàm răng nhọn hoắt như thể ba mươi hai chiếc toàn là răng nanh; đã thế lúc thầy nhịp nhịp tay, tụi nó như phát sốt khi nhìn thấy những móng tay dài ngoằng, cong vút, xanh xanh đỏ đỏ như tay một mụ đồng ưa làm đỏm. “Mình đúng là đại ngu! Biết vậy nghe lời thằng Kăply xin thầy hiệu trưởng ở lại học với thầy Hailixiro quách cho rồi!” Nguyên hoang mang nhủ bụng, mắt vẫn nhìn chằm chằm vị giáo sư mới.

Chờ cho tụi học trò câm miệng cả lũ, thầy Haifai chọc chọc một ngón tay lòe loẹt về phía Nguyên và Kăply, giới thiệu:

- Đây là trò K’Brăk và trò K’Brêt, học sinh lớp Cao cấp 1, chắc các trò cũng biết rồi. Từ hôm nay, hai trò này sẽ được đặc cách vào học lớp ta.

- Vụ này mới quá ha thầy! - Một thằng nhãi tóc xoăn tít, cặp mắt ti hí, vọt miệng bô bô, giọng không rõ khôi hài hay phật ý. - Hễ học sinh nào thoát chết dưới tay sứ giả của trùm Bastu là được lên một lớp hả thầy?

- Trò nói năng linh tinh gì đó, Amara! - Thầy Haifai hừ mũi. - Đây là quyết định của thầy hiệu trưởng. Chắc chắn ngài N’Trang Long có lý do chính đáng khi quyết định như vậy, trò hiểu chưa?

- Dạ, chưa hiểu... - Amara bướng bỉnh, nó nheo nheo đôi mắt hí khiến chẳng ai thấy mắt nó đâu. - Bộ thầy cũng cho là hai học sinh chưa học xong chương trình lớp Cao cấp 1 có thể tiếp thu nổi các môn Giải mộng, Nghệ thuật nguyền rủa, Độn thổ, Tự biến hình, Các loại thần chú bị cấm...

- Trò K’Brăk và trò K’Brêt sẽ không học các môn đó! - Thầy Haifai nóng nảy cắt ngang tràng liệt kê tràng giang của Amara. - Theo ý của thầy hiệu trưởng, hai trò K’Brăk và K’Brêt chỉ dự những giờ có môn Thần chú chiến đấu thôi.

Thầy Haifai đột nhiên thở phì:

- Các trò cũng biết rồi đó, lâu đài K’Rahlan là mục tiêu triệt hạ hàng đầu của trùm Bastu. Buriăk xuất hiện chưa bao lâu đã nghe nói bọn Hắc tinh tinh đang lởn vởn quanh vùng này. Theo ta nghĩ, việc trò K’Brăk và trò K’Brêt được ngài N’Trang Long đặc cách cho học môn Thần chú chiến đấu xét cho cùng cũng không có gì là lạ.

Amara vẫn chưa chịu thôi:

- Có cả Tam phù thủy Bạch kỳ lân nữa, thưa thầy. Như vậy đã chắc gì...

- Im miệng đi, Amara! - Thầy Haifai bực bội huơ huơ bàn tay đầy móng vuốt trước mặt, có vẻ tiếc là thằng Amara ngồi xa quá nên thầy không bóp cổ nó được. - Chẳng lẽ chừng nào trò K’Brăk và trò K’Brêt bị phe Hắc Ám làm cho tiêu tùng, trò mới hài lòng hay sao?

Nhìn khuôn mặt đỏ tía của thằng Amara, đứa nào cũng biết tỏng là nó chưa hết bất bình trước việc Nguyên và Kăply nhảy tót vô lớp Cao cấp 2 nhưng thấy thầy Haifai đã muốn nổi khùng lắm rồi, Amara đành hậm hực làm thinh.

- Thằng nhóc Amara nói không hoàn toàn sai đâu! Nếu hai trò kia không học qua các môn Nghệ thuật nguyền rủa, Độn thổ và Tự biến hình thì còn lâu mới lãnh hội tới nơi tới chốn môn Thần chú chiến đấu.

Một giọng nói eo éo phát ra từ chính miệng thầy Haifai khiến Nguyên và Kăply giật bắn người, suýt chút nữa ngã lăn ra đất. Mặt đờ ra, tụi nó nhìn trân trân vô mặt thầy Haifai, sửng sốt không hiểu làm sao mà thầy lại nổi hứng nói bằng cái giọng lạ hoắc lạ huơ nghe y như giọng phụ nữ, và quái đản hơn nữa là hình như thầy đang dùng cái giọng đó để hùa theo thằng Amara phản đối lại chính thầy.

Trái với Nguyên và Kăply, bọn học trò lớp Cao cấp 2 dường như chẳng coi đó là chuyện gì kỳ quái. Thằng Amara nhấp nhổm trên ghế, mặt tươi hơn hớn:

- Cô nói đúng đó cô. Con phải công nhận là cô sáng suốt hơn thầy nhiều.

- Sáng suốt cái con khỉ! - Thầy Haifai xẵng giọng. - Làm sao mà bà có thể biết được những tính toán sâu xa của ngài N’Trang Long khi nhét hai đứa nhỏ vô đây kia chứ!

Lòng đầy nghi hoặc, Nguyên và Kăply mang máng là câu đầu thầy Haifai nói với Amara nhưng câu tiếp theo hình như thầy nhằm cự nự một quý bà nào đó.

- Hừ, tính toán với chẳng tính toán! - Như để giải đáp thắc mắc trong lòng hai đứa nhóc, thầy Haifai vừa nói xong giọng nam liền chuyển ngay sang giọng nữ, y như thể thầy đang một mình đóng hai vai trên sân khấu. - Nếu không nắm vững nghệ thuật nguyền rủa thì còn chiến đấu cái mốc gì.

- Trời, cô nói chí lý quá cô ơi! - Thằng Amara lại nhảy tưng tưng trên ghế, tay vỗ bôm bốp.

Lúc này vẻ mặt thầy Haifai trông rất khó coi. Thầy quắc mắt nhìn thằng Amara, gầm lên, có thể thấy mớ tóc lưa thưa trên đầu thầy dựng đứng lên:

- Ai cho trò làm ầm ĩ trong lớp thế hả? Có ngồi xuống ngay đi không, Amara!

Trước cơn thịnh nộ của thầy Haifai, Amara hoảng hồn ngồi im, nhưng trông cái cách nó thè lưỡi rụt cổ xem ra nó chỉ vờ vịt thế thôi chứ chắc chẳng sợ cóc gì.

Thầy Haifai cười lên bằng giọng nữ:

- Hê hê, ông đừng có giở trò giận cá chém thớt như thế chứ. Tôi trông ông chẳng ra làm sao cả.

Nói xong, ngay lập tức thầy làu bàu bằng cái giọng thứ thiệt của thầy:

- Bà im đi có được không? Đừng quên hôm nay là giờ dạy của tôi đấy nhé.

- Còn ông thì sao! - Giọng nữ liền cãi lại, đầy châm biếm. - Trong giờ dạy của tôi, ông cũng xía vô loạn cào cào chứ có tử tế tế gì đâu.

Bằng giọng lúc đàn ông lúc đàn bà, thầy tự gây gổ với chính mình, nếu không tận mắt chứng kiến, Nguyên và Kăply không thể nào tin được.

Thầy Haifai gây gổ càng lúc càng hăng, hai phe dùng chung một cái miệng để cãi nhau nên chẳng mấy chốc đôi môi đỏ choét của thầy đã sùi bọt, dãy răng nhọn như chìa hết ra ngoài. Đã thế, mỗi khi giọng nữ rít lên giận dữ “Tôi nhổ ông không còn một cọng tóc cho ông biết tay”, tay thầy liền đưa lên đầu nắm một mớ tóc hung hăng giật mạnh.

Nguyên vừa kinh hãi vừa buồn cười, nghiêng đầu sang Kăply:

- Bây giờ tao đã hiểu tại sao tóc thầy Haifai chỉ loe hoe có mấy cọng rồi.

- Mày cũng có cái trò nhổ tóc đó chứ hay ho gì. Bằng tuổi thầy Haifai chắc đầu mày cũng láng o quá hà.

Kăply cười khẩy, tính trêu thêm một câu nhưng sực nhớ mình cũng bắt đầu lây cái tật tai hại của thằng này, liền chột dạ nín thinh.

Lúc này, giọng nam và giọng nữ của thầy Haifai đã chuyển qua trách móc, chì chiết đủ thứ chuyện linh tinh, càng lúc càng chẳng ăn nhập đâu vô đâu.

Bọn học trò lớp Cao cấp 2 có lẽ đã quá quen với ba cái vụ cãi vã ì xèo này nên chẳng đứa nào buồn để ý. Mặc kệ thầy Haifai làm lùm xùm trên bảng, tụi nó quay qua nói chuyện và chọc phá nhau, cười giỡn rần rần. Ngay cả thằng Amara khi thấy đề tài cuộc tranh cãi không liên quan gì đến nó nữa, cũng quay phắt sang giật sách đứa ngồi kế bên giấu dưới mông, quên béng mất thầy Haifai đang đứng nói qua nói lại lằng nhằng trên bảng.

Chỉ đến khi cãi cọ một hồi, thầy Haifai tức tối ngọ nguậy đầu, ánh mắt chợt nhác thấy Nguyên và Kăply còn đứng đực chỗ cửa, thầy mới sực nhớ ra thời gian đã qua hơn phân nửa rồi mà buổi học vẫn chưa bắt đầu.

Thầy vội đập đập hai tay vào nhau theo thói quen:

- Yên lặng! Yên lặng nào!

Thầy quay mặt về phía Nguyên và Kăply:

- Hai trò vào chỗ ngồi đi!

Lần này nghe rõ cái giọng đang phát ra là giọng đàn ông, Nguyên và Kăply nhè nhẹ thở ra và lật đật ôm cặp đi về chỗ mấy chiếc ghế trống ở cuối lớp, thèm được lẹ lẹ ngồi xuống duỗi chân một cái quá sức.

Dãy ghế cuối thực ra không hoàn toàn trống hẳn. Có một thằng nhãi mặt mày thanh tú nhưng nom xanh xao, cau có và ủ rũ như người mới ốm dậy đang ngồi một mình trong góc lớp, tách biệt hẳn với mọi người.

Kăply vừa định đặt người xuống chiếc ghế cạnh thằng này, thầy Haifai đã quát giật:

- Đừng ngồi chỗ đó! Mấy trò tránh xa trò Tam ra!

Kăply khựng lại, khẽ quay nhìn Nguyên rồi đưa mắt tò mò quan sát Tam, thấy thằng này bị tiếng quát làm cho rúm người lại, mặt tái hẳn đi, nom thiểu não như thể chính nó cũng tự biết mình là đồ ghẻ lở nào đó.

Kăply thấy tội tội Tam, bất giác buột ra một câu mà nói xong rồi nó mới thấy dại:

- Tụi con ngồi chỗ này cũng được mà thầy.

- Trò dám không nghe lời ta hả, K’Brêt! - Thầy Haifai gầm lên, giận đến mức đầu thầy lắc lư làm hai chiếc khoen bạc hai bên tai đong đưa như có gió thổi.

Kăply ngó trân trân vào cái đầu không ngừng giần giật của thầy, sợ đến cứng người, không thốt được một lời.

- Tụi bay cứ ngồi chỗ đó đi, mặc dù đó không phải là chỗ dành cho đám nhóc nhà K’Rahlan... - Thầy Haifai lại lên tiếng, lần này Kăply nghe rõ thầy đang nói bằng giọng phụ nữ eo éo. - Tụi bay cứ việc ngu ngốc làm theo ý thích, rồi tụi bay sẽ thấy hậu quả đến với tụi bay như thế nào.

Câu nói bí hiểm và đầy dọa nạt khiến Kăply thấy rờn rợn, muốn chạy xa khỏi thằng Tam nhưng sự sợ hãi đã làm chân nó mất hết cảm giác. Nó khuỵu gối xuống, rơi phịch lên chiếc ghế cạnh thằng Tam, bụng không muốn một chút nào.

Nguyên ngồi xuống bên tay trái Kăply, cười khẩy:

- Đừng thèm nghe bả nói! Nếu thằng Tam thực sự là đứa nguy hiểm thì trường Đămri đã tống cổ nó lâu rồi, đúng không?

- Ờ, ờ... đúng... - Kăply lắp bắp, thấy bớt run một chút xíu. - Nhưng tại sao ổng không cho... không cho tụi mình ngồi ở đây há?

- Ổng không cho nhưng bả cho là được rồi.

Nguyên làu bàu đáp, ngẩng đầu ngó lên, vô cùng ngạc nhiên khi thấy thầy Haifai đang nhìn về chỗ thằng Tam ngồi bằng vẻ mặt cực kỳ căm ghét:

- Tam, ngước mặt lên! Trò đang lầm bầm gì đó hả?

Tam sợ sệt ngước mặt lên, cố tránh nhìn thẳng vô mặt thầy Haifai, run run đáp:

- Dạ, con có nói gì đâu ạ.

- Không nói gì thì tốt... - Thầy Haifai vẫn xoáy mắt vào mặt đứa học trò tội nghiệp, giọng hăm he. - Trò khôn hồn thì khớp cái mõm hôi thối của trò lại. Từ lúc này cho đến lúc ra về, ta mà thấy trò mở miệng một lần, chỉ một lần thôi, là ta sẽ đuổi cổ trò ngay lập tức đó, nhớ chưa?

Tam gật gật đầu.

- Miệng trò để đâu mà không biết “vâng dạ” hả! - Thầy Haifai lại hét ầm, có vẻ đã rất muốn khạc lửa đốt quách cái tên học trò vô lễ kia cho rồi.

- Thầy đã bảo con không... không được mở miệng... - Tam phân trần một cách khổ sở, mặt méo đi vì lo lắng.

Như nhận ra sự vô lý của mình, thầy Haifai thở phì một cái rồi không thèm nhìn Tam, thầy lướt mắt qua các dãy bàn khác, đập đập hai tay vào nhau:

- Các trò lật sách Độn thổ - cự ly và tốc độ ra! Trang 268, chương 4, bài 1.

Nguyên và Kăply gần như ngồi chơi không suốt buổi sáng hôm đó. Thầy Haifai bảo tụi nó thích thì nghe, còn không thì cứ ngủ thoải mái. Thậm chí thầy còn bảo những hôm nào không có môn Thần chú chiến đấu, tụi nó có thể ở nhà.

Kăply vểnh tai nghe thầy Haifai giảng bài một hồi thiệt tình là muốn díp mắt lại lắm rồi, nhưng dù được thầy Haifai cho phép nó vẫn không dám đổ gục xuống bàn. Thằng Amara lúc nãy đã om sòm phản đối chuyện nó và Nguyên tự nhiên nhảy tót vào lớp Cao cấp 2, bây giờ tụi nó nằm ngáy khò khò trong lớp ngay buổi học đầu tiên chỉ tổ giúp thằng Amara có cớ làm to chuyện ra.

Kăply liếc sang Nguyên, xem thằng này đã ngủ chưa, thầm nhủ nếu một đứa đã ngủ rồi thì đứa kia có cố làm ra vẻ học hành nghiêm túc cũng vô dụng. Nhưng Nguyên lại không có vẻ gì là buồn ngủ. Kăply chán nản thấy thằng bạn đại ca của nó tròn mắt dỏng tai nghe giảng một cách chăm chú, mặc dù nó biết chắc những thứ cao siêu thầy Haifai đang nói kia còn lâu Nguyên mới nghe thủng.

Có lúc Kăply muốn quay qua hỏi chuyện Tam, ờ, nó có bao nhiêu là thắc mắc trong đầu, nhưng sực nhớ tình cảnh của thằng này, nó đành nén lòng ngồi im, không muốn vì mình mà Tam bị thầy Haifai đuổi ra khỏi lớp.

Chẳng biết làm gì, rốt cuộc Kăply đành ngồi chống tay lên cằm, lơ mơ nhìn ra vạt nắng ngoài sân, tai nghe tiếng thầy Haifai vo ve lúc được lúc mất, tâm trí băng qua sân trường chạy đến lớp Cao cấp 1 chỗ Mua ngồi học. Nó không biết giờ này Mua có nhớ đến nó như nó đang nhớ đến Mua hay không. Nó nghĩ lẩn thẩn một hồi rồi tặc lưỡi xuýt xoa: Phải chi có Mua bên cạnh lúc này, chắc chắn Mua sẽ sẵn lòng giải thích cho nó biết tại sao thầy Haifai lại lúc nam lúc nữ quái chiêu như thế, tại sao mà cả lớp không đứa nào chịu ngồi gần thằng Tam và tại làm sao mà thầy Haifai có vẻ chán ghét thằng này dữ vậy.

Kăply nghĩ ngợi lan man một lúc, mắt bắt đầu lim dim, chắc chắn là chực thiếp đi nếu lúc đó bàn ghế chung quanh không khua lên lịch kịch và tụi bạn rần rần đứng cả dậy.

- Gì thế hở mày! - Kăply mở choàng mắt, quay sang Nguyên.

Nguyên đứng lên, kéo tay bạn và câu trả lời của nó khiến Kăply lập tức tỉnh như sáo:

- Ra ngoài xem tụi nó thực tập môn Độn thổ.

Thầy Haifai dẫn đầu, tụi học trò bám sát theo sau, cả đoàn kéo nhau băng ngang sân trường, đi về cổng phía bắc, kế ngôi tháp nhọn nhiều tầng.

Trường Đămri kiến trúc hình vuông, ngoài bốn dãy lớp quây mặt vào nhau còn có một dãy tường thành bọc chung quanh. Thầy trò lớp Cao cấp 2 sau khi ra khỏi cổng, còn phải vượt thêm một khoảnh sân nữa trước khi tới được cánh cổng ngoài cùng. Nhưng khu vực bên kia hóa ra vẫn còn nằm trong khuôn viên nhà trường, Nguyên và Kăply ngạc nhiên phát hiện ra điều đó khi vừa đun đầu qua khỏi cổng tụi nó bắt gặp một vườn rau tươi tốt chạy thẳng tắp giữa hai dãy hàng rào cọc gỗ kéo dài mãi về phía bắc.

Một đám học trò đang tụ tập chỗ vườn rau, quanh một người phụ nữ nhỏ thó, khoác áo lông cừu bên ngoài áo chùng, miệng nói tía lia, tay không ngừng vung vẩy một bó cây nhỏ lốm đốm hoa vàng trong từa tựa cây cải cúc. Lúc lớp Cao cấp 2 đi ngang qua, Nguyên và Kăply nhác thấy K’Tub trong đám nhóc, chưa kịp gọi thì K’Tub đã mừng rỡ reo ầm:

- A, anh K’Brăk, anh K’Brêt! Tụi anh đi đâu đó?

- Tụi anh đi thực tập... - Nguyên đáp. - Còn em làm gì ở đây thế?

- Tụi em cũng đang thực tập... - Mặt mày hớn hở, K’Tub đáp với vẻ hãnh diện. - Hôm nay cô Cafeli Chil dạy tụi em cách chăm sóc cây cửu lý hương.

Kăply gật đầu, nhớ trước đây thằng K’Tub từng ba hoa về các loại cây cỏ của nó.

- Lớp em đang học giờ Thảo mộc hả?

- Ờ... - K’Tub đáp, và giương cặp mắt tò mò nhìn hai ông anh. - Mấy anh thực tập môn gì vậy?

- Độn thổ.

- Độn thổ?

K’Tub giật mình hỏi lại, tưởng mình nghe lộn, rồi sực nhận ra giáo sư Haifai thấp thoáng đằng xa, nó giật mình thêm lần nữa:

- Trời đất! Thầy N’Trang Long chuyển mấy anh qua lớp Cao cấp 2 hồi nào vậy?

- Mới sáng nay... - Nguyên nhún vai. - Tụi anh cũng bất ngờ quá sức luôn.

K’Tub bỗng hấp háy mắt, thò tay níu tay Nguyên, hạ giọng:

- Hôm nào anh bày em độn thổ với nha.

- Ê, K’Brăk, K’Brêt! Tụi mày trốn đi đâu rồi?

Nguyên chưa kịp trả lời K’Tub đã nghe thằng Amara mắt hí réo om sòm, liền lật đật kéo tay Kăply co giò vọt thẳng.

Khu rừng thưa bắt đầu ngay ở chỗ vườn rau chấm dứt. Lúc Nguyên và Kăply chạy tới, đám học trò lớp Cao cấp 2 đang quây quần dưới gốc thông chỗ bìa rừng.

Amara hét vào mặt Nguyên và Kăply khi vừa thấy hai đứa này:

- Tụi mày nghĩ là có thể dựa dẫm vào thầy N’Trang Long để muốn làm gì thì làm hả?

Trong khi Nguyên và Kăply ngớ ra vì sửng sốt thì thầy Haifai đã nạt Amara:

- Im đi, Amara! Thay vì hò hét như thể trò là hiệu trưởng trường Đămri, trò thử độn thổ từ đây đến chỗ gốc cây đằng đó xem.

Amara nhìn theo tay chỉ của thầy Haifai, nheo mắt ước lượng khoảng cách, cười ngạo nghễ:

- Chuyện nhỏ mà thầy.

Nó giơ tay ra phía trước, lầm rầm niệm chú và thoắt biến mất.

Kăply tức Amara bầm ruột tím gan, trong lòng lúc này chẳng có ao ước nào hơn là mong cho thằng này ở luôn dưới đất sống chung với giun quách. Đang hầm hầm nhủ bụng, nó chợt nghe bên tai có tiếng vo ve như muỗi kêu:

- Cho mày kẹt vô gốc cây luôn cho rồi.

Kăply giật mình ngoảnh cổ ngó quanh, không đoán ra đứa nào vừa nói, bỗng nghe tiếng thằng Amara kêu oai oái đằng trước:

- Cứu con, thầy ơi.

Thầy trò lớp Cao cấp 2 nhảy bắn mình lên, điếng hồn xô nhau chạy tới trước.

- Trò đang ở đâu, Amara! - Thầy Haifai hét như sấm.

- Ở đằng sau gốc cây nè thầy... - Tiếng Amara hổn hển đáp.

Mọi người vòng ra sau gốc cây, tá hỏa khi thấy thằng Amara chỉ ló có nửa người trên mặt đất, nửa kia chôn cứng dưới gốc cây.

- Trời đất! - Thầy Haifai nổi cáu. - Trò độn thổ cái kiểu gì ngu như heo vậy hả? Sao lại nhắm gốc cây trồi lên?

Tóc tai dựng đứng, thầy chọc những ngón tay xanh xanh đỏ đỏ vô người Amara, nóng nảy hô:

- Lên mau!

Dưới sức mạnh của câu thần chú, thân hình Amara từ từ nhúc nhích và vất vả trồi lên từng chút một.

- Chắc tiêu con quá, thầy ơi! - Chịu được một lúc, thằng Amara đau đến chảy nước mắt, thảm thiết kêu lên. - Thầy nhổ lên kiểu này, chắc con rớt mất cặp giò quá hà.

- Thôi được rồi, - thầy Haifai chùi mồ hôi trán, mặt mày tối sầm, - để ta nghĩ cách khác.

- Rõ là ngốc! - Từ cái miệng đỏ chót của thầy, giọng nữ thình lình lên tiếng. - Bộ ông không biết độn thổ mang nó qua chỗ khác hả?

Được mách nước, thầy Haifai “à” lên một tiếng, trán dãn ra. Chẳng buồn để ý đến câu chửi nặng quá mạng, thầy hối hả bước lại ôm lấy Amara, miệng rối rít niệm chú. Trước vẻ mặt hồi hộp của bọn học trò, thầy và Amara chớp mắt đã biến mất và chừng một giây sau trồi lên ngay khoảng đất trống gần đó.

Amara thoát nạn nhưng chẳng mấy tươi tỉnh. Nó cười như mếu, vừa thoát khỏi tay thầy Haifai đã vội cúi xuống xoa bóp cặp giò lúc này như muốn vẹo qua một bên.

- Thiệt tình là ta không thể hiểu được! - Thầy Haifai gãi gãi cái mũi gãy, giọng bực tức thấy rõ. - Đây đâu phải là lần đầu tiên trò độn thổ hả Amara?

- Chính con cũng không hiểu thưa thầy! - Amara đáp, mặt chưa hết hoang mang.

Thầy Haifai nhíu mày:

- Khi nãy trò đọc câu thần chú số mấy?

- Con nhớ rành vụ đó mà, thầy... - Bị chạm tự ái, Amara cố nhướng cặp mắt khít rịt. - Khi ở bãi đất trống, đơn giản chỉ cần độn thổ bằng câu thần chú số 1 hoặc số 2. Còn gặp nơi có nhiều chướng ngại vật như cây cối, nhà cửa, phải niệm câu thần chú số 4 hoặc số 5. Ở nơi có sông ngòi, ao hồ, niệm câu số 6...

- Trò lằng nhằng quá! - Thầy Haifai sốt ruột hừ mũi. - Khi nãy trò niệm câu...

- Số 4... - Bị thầy cắt ngang, thằng Amara cũng nổi quạu cắt ngang lời thầy nó.

Nhưng thầy Haifai lúc này chẳng còn tâm trí đâu để nhận ra thằng Amara bướng bỉnh kia đang giở trò mất dạy với mình. Đôi môi đỏ choét của thầy mím lại một hồi lâu (lần đầu tiên Nguyên và Kăply không thấy hàm răng lởm chởm của thầy bày ra ngoài), những móng tay khoằm khoằm không ngừng cào roàn roạt lên mái tóc lưa thưa, có vẻ như chưa bật máu chưa thôi.

Dán chặt mắt vào bộ mặt căng thẳng kia, bọn học trò nín thở rình rập thầy Haifai, cảm thấy một bầu không khí ngột ngạt nặng nề đang đè lên tụi nó như trước một trận mưa giông.

- Không thể được! Không thể như thế được!

Vung mạnh hai tay, thầy Haifai đột ngột hét lên khiến bọn trẻ phát hoảng. Nhát gan như Kăply không chỉ tái mét mặt mà còn giật bắn người, đôi chân tự động bước thụt lui ra sau mấy bước.

- Không được chuyện gì hả thầy! - Amara ngơ ngác hỏi, mà cũng chỉ có nó là đứa duy nhất dám lên tiếng trong lúc này.

Thầy Haifai rọi cặp mắt tối om om vào Amara, mặt mày nghiêm trọng:

- Nếu quả thực trò niệm câu thần chú số 4 thì không thể nào đun đầu vô gốc cây được, trừ phi... trừ phi...

Amara há hốc miệng, lắp bắp lặp lại:

- Trừ phi... trừ phi...

Ánh mắt xẹt ngang xẹt dọc trong đám học trò, giọng thầy Haifai bỗng rít lên y hệt quả đại bác bay trong không khí:

- Trừ phi có một ai đó ếm trò.

Trong khi Kăply nghe lạnh toát sống lưng khi nhớ lại lời nguyền rủa bí mật vọng vào tai nó lúc nãy thì cả lớp Cao cấp 2, từ thầy Haifai cho đến bọn học trò, không hẹn mà cùng dồn mắt vô Tam, mặt mày ai nấy đều toát ra vẻ ngờ vực không giấu giếm.

Tam vốn đã đứng tuốt đằng sau và tách xa đám đông, lúc này thấy mọi người đều nhìn nó chăm chăm, liền bối rối cúi đầu xuống.

- Phải trò không, Tam! - Thầy Haifai quát lên.

Tam lúc lắc đầu, vẫn không ngước mắt lên.

- Không phải trò thì còn ai vô đây! - Giọng thầy Haifai càng lúc càng phẫn nộ. - Trừ trò ra, cả trường Đămri này đâu còn người thứ hai có cái mõm độc địa như trò. Tên trùm Bastu khốn kiếp gài trò vô đây để làm tanh banh cái trường này phải không?

Tam rụt rè ngẩng đầu lên, giọng sợ hãi:

- Con không phải là người của phe Hắc Ám, thưa thầy.

- Ta chẳng tin chút xíu nào những gì trò nói đâu! - Thầy Haifai liếc xéo Tam, mặt không giấu vẻ ghê tởm. - Hừm, ta không hiểu tại làm sao mà ngài N’Trang Long chưa chịu tống cổ trò ra khỏi trường.

Giọng nữ của thầy Haifai đanh đá hùa theo, giọng chua như giấm:

- Đừng mất công lải nhải với nó nữa! Có khi thằng nhãi này là một trong những sứ giả của trùm Bastu cũng chưa biết chừng.

Nghe câu nói rùng rợn đó, bọn học trò lập tức túm tụm vào nhau, rúm người lại, nhìn Tam bằng ánh mắt sợ sệt và cảnh giác.

Gương mặt của Tam vốn đã xanh xao càng trắng bệch ra, thiệt tình Kăply chưa từng thấy bộ mặt nào bi thảm như thế. Nó cất tiếng rên rỉ:

- Con không có, thưa cô. Con không có thật mà.

Thầy Haifai tiếp tục nói bằng giọng nữ, môi cong lên khinh bỉ:

- Trên đời này trừ ngài N’Trang Long lẩm cẩm ra, ai mà tin nổi trò!

Mặt đỏ nhừ, thầy Haifai trừng mắt nhìn Tam thêm một lúc, quai hàm bạnh ra, tức tối đến mức người thầy rung bần bật khiến các khớp xương trong người kêu lên cót két như tấm ván bị uốn cong. Nhìn hai bàn tay đầy móng vuốt của thầy đang vặn vẹo xoắn chặt lấy nhau, Kăply nghe lưng mình nổi đầy gai ốc, cứ sợ thầy nhảy xổ vào bóp cổ Tam.

Bộ tịch của thầy Haifai làm thằng Tam sợ đến líu cả lưỡi. Nó trân trân dòm lại thầy, không phải vì khiêu khích mà thiệt tình là tại nó không đủ sức để dời cặp mắt đi đâu.

May làm sao cuối cùng thầy Haifai như cũng biết ra là không nên làm điều gì bá láp trong khuôn viên nhà trường. Nhưng thầy cũng không còn tâm trí đâu để tiếp tục buổi thực tập.


Thầy nhìn đám học trò trước mặt bằng ánh mắt đỏ ngầu như cầu cho quỷ vật hết cả lũ đi cho rồi và nhe răng quát lớn.

- Giải tán!

Phán một câu gọn lỏn, thầy quày quả đi trước, lũ nhóc sững sờ một thoáng rồi thở dài tiu nghỉu đi theo. Trông bộ dạng lếch thếch của thầy trò lớp Cao cấp 2 lúc này thật chẳng khác gì một đám tàn quân.

Kăply đi tụt lại phía sau, định lân la đến bên Tam tìm cách dò hỏi. Khi nãy, rõ ràng tai nó nghe thấy lời nguyền rủa khiến thằng Amara kẹt cứng vô gốc cây, chỉ không biết có phải chính Tam là thủ phạm hay không.

Nhưng Tam cứ gằm đầu xuống đất khiến Kăply không cách nào gợi chuyện. Thậm chí có lúc nó vờ vấp té, húc mạnh vô người Tam, thằng này cũng chẳng buồn quay lại.

Nguyên hốt hoảng kéo tay Kăply:

- Thằng ngu! Mày làm trò gì thế hả?

- Tao tính hỏi có phải chính nó đã ếm thằng Amara khó ưa kia không.

Mặt biến sắc, Nguyên kê miệng vào sát tai bạn, giận dữ rít qua kẽ răng:

- Đừng đụng vô nó. Nếu nó thực sự là người của phe Hắc Ám thì tao với mày sắp tiêu tùng rồi đó, biết chưa đồ con lừa!

Kăply không ngờ thắc mắc của nó được giải đáp ngay trên đường về. Nghe nó kể lại sự cố trong giờ thực tập môn Độn thổ, K’Tub cười hì hì:

- Chính anh Tam ếm anh Amara chứ ai.

- Làm sao em biết?

- Chỉ anh với anh K’Brăk bị lú lẫn nên không biết thôi. Cả trường Đămri ai chẳng biết anh Tam là một buyagan.

Kăply tròn mắt:

- Buyagan là cái quái quỷ gì thế?

- Anh nói gần đúng rồi đó, anh K’Brêt. Buyagan không phải là quái quỷ, mà là quái nhân.

Păng Ting cười khúc khích lên tiếng đáp. Nó học chung lớp Trung cấp 2 với Êmê, cả hai cùng với K’Tub ba ngày nay đang bị hành tơi tả bởi các bài thi kiểm tra nhưng vẻ lanh lợi hình như chưa kịp biến mất khỏi khuôn mặt dễ thương của nó. Bữa nay, Păng Ting đã khôi phục lại mái tóc xanh lá cây như những đứa khác, lại mặc áo chùng đồng phục trường Đămri nên trông nó đã bớt gây sốc cho Nguyên và Kăply như lần đầu tiên gặp mặt.

- Quái nhân là gì hở Păng Ting! - Nguyên nhìn cô bé, tò mò hỏi.

Păng Ting trả lời bằng cách giơ năm ngón tay ra trước mặt, cười hề hề:

- Rẻ thôi. Chỉ năm năpken, anh K’Brăk à.

Trong khi Nguyên nhíu mày cố đoán xem Păng Ting muốn nói gì thì K’Tub đã nhún vai:

- Trả lời một câu dễ ợt như thế mà cũng đòi tiền. Thiệt tình!

Quay qua Nguyên, K’Tub hấp háy mắt:

- Đừng thèm xùy tiền ra anh K’Brăk. Để em nói miễn phí cho anh nghe. Quái nhân là... là... quái nhân, ừm, có nghĩa là... một kẻ khác người...

- Ai chả biết quái nhân là một kẻ khác người! - Păng Ting bĩu môi. - Giải thích hay ghê! Hàng miễn phí đúng là chất lượng có khác!

Thấy K’Tub lộ vẻ lúng túng, Êmê liền mỉm cười giải vây:

- Anh K’Brăk! Quái nhân là người có khả năng thực hiện những lời nguyền rủa thầm.

Nguyên nhìn vào đôi mắt đen lay láy của Êmê, se sẽ nhích người ra xa một chút để khỏi bị cô bé nắm lấy tay:

- Là sao hở Êmê? Học sinh nào học qua lớp Cao cấp 2 mà chẳng am hiểu nghệ thuật nguyền rủa?

- Có chỗ khác nhau, anh K’Brăk à... - Êmê hấp háy cánh mũi hếch. - Tất cả chúng ta khi thực hiện lời nguyền, đều phải có động tác phối hợp và phải đọc to lời nguyền. Những quái nhân không vậy, họ chẳng cần vung đũa phép hay giơ tay nhích chân, chỉ nói thầm trong miệng, lời nguyền rủa lập tức có hiệu lực.

- Chính vì vậy khi quái nhân ra tay, không ai có thể đề phòng... - Păng Ting ngứa miệng bổ sung, chẳng buồn hỏi tiền, quên phắt vừa rồi nó chê hàng miễn phí tan nát.

- Ghê thiệt! - Kăply rùng mình buột miệng, cái cảnh thằng Amara bị kẹt cứng dưới góc cây vừa khiến nó khoai khoái lại vừa làm nó sờ sợ.

- Bộ chỉ có quái nhân mới làm được điều đó thôi sao, Êmê! - Nguyên tò mò hỏi.

- Đó là năng lực bẩm sinh, anh K’Brăk à. Dĩ nhiên cố thì cũng có thể luyện được, nhưng trường Đămri cấm tiệt chuyện đó. Từ lâu, những lời nguyền rủa thầm đã được liệt vào danh mục những pháp thuật bị cấm. Người ta coi đó là nghệ thuật hắc ám.

- Nhưng dựa vào đâu mọi người khẳng định Tam là một quái nhân! - Kăply cố tình bắt bẻ, mong tìm ra một chút ánh sáng từ những câu trả lời. Cho đến bây giờ, nó cũng không chắc là lời nguyền bí mật kia có phải thốt ra từ miệng Tam hay không.

- Không ai khẳng định cả, anh K’Brêt... - Êmê chớp chớp đôi mắt đẹp. - Nhưng tất cả đều nghi ngờ, vì anh Tam có cái tật kỳ quái là hay nói lầm bầm trong miệng, đã thế từ ngày ảnh đặt chân vào trường Đămri, thỉnh thoảng lại xảy ra những chuyện kỳ lạ ở những lớp ảnh theo học.

- Nếu chỉ nghi ngờ thôi làm gì mà thầy Haifai căm ghét nó dữ vậy! - Kăply hừ mũi, ngạc nhiên thấy mình bênh vực Tam một cách hùng hổ.

- Ờ, mà ông thầy Haifai này cũng quái đản thiệt! - Nguyên sực nhớ ra. - Ổng lúc nói giọng nam lúc nói giọng nữ, chẳng biết lúc nào ổng nói lúc nào không phải ổng nói.

- Giọng nữ là vợ ổng đó, anh K’Brăk... - K’Tub nhanh nhảu giải thích.

Tuy đã ngờ ngợ từ trước, câu trả lời của K’Tub vẫn khiến Nguyên và Kăply nghe đầu mình kêu ong ong. Hai cái miệng thốt ra gần như cùng lúc:

- Vợ thầy Haifai?

- Thì vợ ổng chứ ai! - K’Tub hớn hở đáp, vẻ sửng sốt của Nguyên và Kăply làm nó khoái chí thấy rõ. - Vợ ổng ở ngay trong người ổng mà.

Mắt Nguyên trợn tròn:

- Làm sao mà vợ ổng chui vô người ổng được? Mà bả chui vô đó làm chi?

- Em đâu có biết! - K’Tub lúng túng chà tay lên chót mũi. - Ngay ngày đầu tiên đi học, em đã thấy vợ ổng ở trong người ổng rồi.

Păng Ting khoe hiểu biết:

- Hai vợ chồng thầy Haifai cùng dạy lớp Cao cấp 2. Thầy dạy các môn Độn thổ, Tự biến hình và Thần chú chiến đấu, còn vợ thầy dạy các môn Giải mộng, Nghệ thuật nguyền rủa và Các loại thần chú bị cấm.

Nguyên gật gù:

- Hèn gì tụi học trò lúc thì gọi ổng bằng thầy, lúc thì gọi bằng cô. Hóa ra tụi nó phân biệt theo giọng nói.

- Theo lời mấy anh chị từng học lớp Cao cấp 2, bà vợ thầy Haifai quái chiêu lắm... - K’Tub tố cáo bằng giọng hào hứng. - Ổng đang dạy, bả cứ chen vô cãi ổng hoài à. Bả còn bắt ổng tô môi, đeo bông tai, để móng tay dài rồi kiếm sơn bôi tùm lum lên đó. Ổng sợ vợ một cây, bả biểu gì làm nấy, rốt cuộc người ổng xanh xanh đỏ đỏ ngó y chang con tắc kè bông.

Kăply thở một hơi dài sượt:

- Ờ, bộ dạng ổng ngó kỳ cục thiệt. Dòm ổng, cứ thấy ơn ớn thế nào!

Êmê cười khẽ:

- Nói cho đúng ra, không phải đứa nào cũng ớn thầy Haifai. Đối với mấy đứa láu cá cứ theo nịnh nọt vợ ổng, có cho vàng ổng cũng chẳng dám đụng vào tụi nó đâu.

Nhận xét của Êmê trúng ngay chóc vô trường hợp thằng Amara khiến Kăply bất giác phì cười. Rõ ràng sáng nay Amara cư xử rất hỗn láo nhưng thầy Haifai thực sự là không làm gì được nó. Nghĩ đến chuyện thầy Haifai bị vợ vặt trụi tóc, đã mấy lần Kăply ngứa miệng tính phun ra. Nó đoán là tụi Êmê, Păng Ting và K’Tub chưa biết chi tiết cực kỳ hấp dẫn này. Nhưng cứ vừa mấp máy môi là Kăply lại đổi ý. Mặc dù không có cảm tình gì với thầy Haifai, nó cũng thấy là không nên nói xấu ổng nhiều quá, nhất là dù sao ổng cũng có điểm giống tụi nó là rất căm thù trùm Bastu.

Đầu óc đang lơ mơ, Kăply bỗng thấy có ai nắm tay mình kéo mạnh.

- Chạy mau! - Tiếng Nguyên quýnh quýu giục.

- Gì thế?

- Thằng Steng.

Kăply ngoái lại, vừa nhác thấy chiếc bóng gầy gò của Steng thấp thoáng bên kia đường, chưa kịp phản ứng đã nghe K’Tub cười khì:

- Kệ nó, anh K’Brăk. Mình đi đông như thế này, nó không dám bén mảng lại đây đâu.

Êmê lúc lắc mái tóc vàng, tặc lưỡi:

- Không hiểu sao ai cũng nghi Tam là người của phe Hắc Ám, trong khi đúng ra thằng Steng này mới là đứa đáng ngờ nhất. Tam cùng lắm là chỉ quậy phá cho vui, còn con rắn độc này lúc nào cũng mong cho cả trường Đămri ngủm sạch, thiệt hết biết luôn!

Được đăng lúc: 2018-08-30 13:38:41


9


Đăng nhập để tham gia thảo luận! Hoặc bạn có thể bình luận bằng facebook ở dưới.