Tài năng Forum
[Hotabook - #ST - chap 4] Thanh xuân cho anh

Được viết bởi: TMS Wendy


Khi Giản Bình về đến nhà...trời cũng đã lem nhem tối...Cả thân người như rả rời...cô mệt mỏi mở cửa...bước vào ngồi phịch xuống chiếc ghế mây cũ kỹ....

Đảo mắt một vòng nhìn xung quanh ngôi nhà...mà lòng Giản Bình nặng trĩu...cô hít hít cái mũi ngăn cho mình không được khóc...

-" Tôi có thể giúp em "

Tự nhiên trong đầu cô vang lên lời nói của một người...hàng mi dài nhìn xuống đôi chân ửng đỏ...Giờ nghĩ lại cô khờ thật...lúc đấy sao cô lại không xin số điện thoại của anh ta..cả tên của anh cô cũng không hề biết...Nếu muốn gặp lại cô liên hệ với anh ta bằng cách nào đây...Giản Bình buồn bã lắc lư chiếc ghế...Hình ảnh Trương Hải.. nụ cười ấm áp của anh cứ lởn vởn trong đầu cô...Giản Bình lắc đầu...miệng lầm bầm...

-" Mày với anh ta không cùng một thế giới...đồ ngốc à"

Mở chiếc điện thoại trắng đen mà cô dành dụm mới mua được...nhìn thấy đồng hồ đã điểm sáu giờ tối...Giản Bình biết giờ này Dì Trần đã đi làm về...Cô nhanh chóng đeo ba lô vào...khóa cửa nhà....rời đi....

Vừa vào đến sân không thấy ai...Giản Bình đi ra phía sau...đã thấy Dì Trần đang lụi hụi đẩy xe rùa đầy ấp cỏ xanh vào cái chồi nhỏ sau nhà dành cho bò ăn...

-" Dì Trần "

Người tên A Nhĩ buồn bực liếc người đàn ông vừa nói và những tên đang cười nhạo hắn...

-" Hừ...chúng mày thì biết gì...Con bé này xinh xắn lại non nớt như vậy...Kim Thiếu chơi còn không đã...khi nào mới đến lượt tao"

-" Haha...yên tâm đến khi Kim Thiếu chơi chán cũng sẽ để lại cho mày "

Cả bọn cười rầm rộ...lời nói văng tục không ngừng tuôn ra rồi truyền vào tai người đàn ông ....đôi mắt dài ôn nhu hằng ngày híp lại trở nên sắc lạnh...nhìn ra mặt biển xa xăm.....

Bên này bọn đàn ông nghe tên A Nhĩ nói thế cũng dâm tà nhìn vào thân hình mảnh mai, mướt mát của Giản Bình.... cũng phải chậc lưỡi thèm thuồng...Chiếc xe băng băng trên đường vượt lên đường cái lớn...rồi tiến vào ngoại ô...

Nhưng khi chiếc xe cúp cua quẹo sang trái thì bất ngờ phía trước hai chiếc xe khác từ hai hướng chạy đến chặn ngang đầu xe của họ...

Từ trong hai xe...bước ra...đồng loạt giơ súng hướng về phía chiếc xe của bọn chúng..

-" Chuyện gì vậy? "

Bọn người bắt cóc Giản Bình cau mày nhìn nhau vẻ mặt tươi cười tắt hẳn chỉ còn lại nỗi hoang mang và hung tàn..nháy mắt ra hiệu cho nhau ứng phó...bọn chúng đưa tay vào túi..trong tư thế chiến đấu sẵn sàng.....

Nhưng khi nhìn lại xung quanh xe bọn họ bây giờ đều bị bao vây...những ngòm súng đen điều hướng về bọn họ...

-" Mở cửa....nhanh lên "

Lúc này một người đàn ông...lấy chân đạp mạnh vào cánh cửa xe....ra lệnh bọn họ xuống xe...Những tên bắt cóc Giản Bình nghiến răng...nhìn những tấm thẻ đeo trên cổ bọn người bên ngoài...

-" Bây giờ làm sao...là cảnh sát...?"

Tên ngồi vị trí tài xế...hơi hoang mang quay đầu hỏi đồng bọn...

-" Lấy con nhỏ này làm con tin đi"

Người đàn ông ngồi sau cùng ghế với Giản Bình lên tiếng...

-" Mày điên à...Ai lại lấy đá đập chân mình khi chưa hiểu nguyên nhân... Còn ảnh hưởng đến Kim Thiếu....Hay chúng ta cứ xuống xe...bọn họ không có bằng chứng gì sẽ không dám làm gì chúng ta đâu...Còn hơn chống người thi hành công vụ "

Cả nhóm nghe có lý...nhìn nhau gật đầu...đồng loạt xuống xe...giơ tay qua khỏi đầu..lưng khom nhẹ....Khi bước ra khỏi xe...lúc này bọn họ mới nhìn thấy rõ đối phương....người đứng vị trí trung tâm duy nhất không hề cầm súng hướng về bọn họ...đó là Trình Viện..trưởng phòng cảnh sát điều tra tội phạm....

-" Trình trưởng phòng...không biết chúng tôi làm gì phải khiến anh cất công đến đây thế này "

Một tên bên bọn người của Kim Thiếu xởi lởi cười nói...

Trình Viện nhếch môi...nhưng không trả lời hắn...anh thong dong bước đến nhìn vào trong xe...rồi mở cửa bế Giản Bình ra ngoài nhìn khuôn mặt xinh xắn, trắng nõn đang say giấc...bên môi Trình Viện hiện lên ý cười...ra hiệu cho cấp dưới...ba nhân viên cảnh sát hiểu ý leo vào trong xe kiểm tra.... Lúc này mới quay sang nhìn những khuôn mặt hung ác nhưng đang dần chuyển sang xanh mét....

-" Có người báo các ngươi bắt cóc một cô gái...xem ra đây không phải là tin đồn..."

-" Không...không phải cô ấy là bà con xa của cậu chủ nhà..nhà tôi... Trình trưởng phòng anh không có bằng chứng...chúng tôi có thể kiện anh tội vu khống đấy "

Bọn chúng nhất quyết không thừa nhận...đợi đến khi Kim Thiếu cho luật sư đến bảo lãnh...cảnh sát có thể làm gì được bọn họ...

Trình Viện nở nụ cười lạnh...

-" Ồ...thế à...đưa bọn họ đi...Không có lệnh của tôi...không cho luật sư bảo lãnh "

-" Trình trưởng phòng anh biết luật mà còn làm sai luật...tôi sẽ kiện anh "

-" Đưa đi "

Trình Viện không kiên nhẫn nghe họ nói...

Cả bọn nhanh chóng bị đưa lên xe cảnh sát....

-" Sếp! trên xe bọn họ có chứa vũ khí...và chất gây mê "

Một nhóm cảnh sát sau khi kiểm tra xe...đưa các vật chứng cho Trình Viện xem...

Anh gật đầu...dặn dò cấp dưới dăm ba câu.. rồi bế Giản Bình ngồi lên xe rời đi...
Giản Bình nở nụ cười tươi rói..nhanh tay đẩy phụ....

-" Tiểu Bình...con về rồi à...mọi chuyện sao rồi con "

Người phụ nữ có vóc dáng hơi gầy gò...làn da ngăm...nhìn cô cười nói thân thiện...

Đôi mắt to tròn..đầy sức sống lúc vừa rồi trở nên buồn bã...

-" Dì Trần cháu có chuyện muốn nhờ dì"

Nụ cười trên môi người phụ nữ trung niên nhạt dần đi...bà gật đầu nhẹ...



Giản Bình lăn qua lộn lại...làm cách nào cũng không ngủ được...Cô thở dài ngồi dậy...ôm chiếc gối vào người...nhìn ánh lửa le lói trong chiếc đèn dầu...mà lòng cô trùng xuống...lời nói áy náy từ chối của Dì Trần giờ này vẫn còn vang bên tai...

-" Tiểu Bình...Dì thật sự xin lỗi cháu...nhưng năm nay năm cuối của Tiểu Giản...Dì...Dì không muốn nó bị phân tâm..Với lại nó nhờ học bổng mới được đi du học...Cho là bên Mỹ nó có làm thêm cũng không đủ tiền giúp cháu...Còn tiền của dì cháu cũng biết rồi đấy...năm nay rau mà không được mùa...dì cũng không có tiền để giúp được cháu..Dì thật lòng xin lỗi cháu...Dì.."

-" Dì à...cháu hiểu mà..tại do cháu suy nghĩ không chu đáo..."

Giản Bình thở dài...vén tấm rèm che cửa sổ...nhìn ra bầu trời đen kịt ngoài kia..giống như tương lai của chính mình..Từng hơi lạnh của đêm len lõi thổi vào..làm cả người cô gái nhỏ run lên...nước mắt nóng hổi cũng nhẹ nhàng lăn dài trên má....



Sáng hôm sau...Giản Bình tiếp tục rời nhà..ra bến xe lên thành phố...cô suy nghĩ cả đêm...

cách duy nhất bây giờ là cô tìm người đàn ông đấy...Chỉ có anh mới có thể giúp cô vượt qua chuyện này..Nhìn vẻ ngoài của anh cô biết anh không phải là người xấu...Không phải anh đang cần người giúp việc hay sao..cô sẽ lên đấy giúp việc nhà cho anh...

Tuy cô không biết tên và số điện thoại của anh...nhưng anh cũng là nhân viên của Kình Thiên mà...Chỉ cần vào đấy hỏi, cô tin mình sẽ tìm được anh....

Ngồi trên xe...mà tâm trạng Giản Bình ngổn ngang trăm mối...bỗng nhiên nghĩ đến việc gặp lại anh...tim cô đập nhanh hơn nhiều...

môi hồng nhếch nhẹ...ngây ngô nhìn ra những phiến lá xanh ngoài cửa sổ....

Khí trời hơi oi bức...dòng người từ nhà xe hối hả đi ra...Giản Bình...rảo bước ra khỏi bến xe...cô dọc theo đường thả bộ tìm bến xe bus... nhưng chưa được mấy bước chân..có một chiếc xe ngừng ngay cô...sau đó cửa mở ra...

Khi Giản Bình chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra...thì trên xe nhảy xuống hai người đàn ông cao to....một người nhanh chóng ôm chặt lấy cô...Giản Bình muốn hét lớn kêu cứu...nhưng chưa kịp mở miệng...một người đàn ông khác đã dùng một chiếc khăn trắng che miệng cô lại...sau đó cô thấy đầu óc quay cuồng...mất hẳn ý thức....một màn đen bao phủ.....

*

Chiếc xe lao nhanh trên đường....những người đàn ông vẻ mặt hung tàn...hướng mắt nhìn về phía cô gái đang bất tỉnh nằm trên ghế....

Một tên trong số đó nhìn thấy vạt áo của Giản Bình bị vén lên...hiện ra ngoài là mảng da thịt ngay bụng trắng muốt...hắn nhìn tiếp xuống phía dưới là cặp mông căng tròn được chiếc quần bò bó sát...cùng đôi chân thon dài...vẻ mặt bỉ ổi...chép miệng cười nói...

-" Con nhóc này có vẻ ngon...da thịt non mềm có thể bún ra nước...Chậc...chậc..chỉ muốn cắn một ngụm...xem mùi vị thế nào..."

-" A Nhĩ...cóc mà đòi ăn thịt thiên nga...nếu muốn ăn, cũng phải để Kim Thiếu xơi trước...mày đừng có hỗn..."

Một tên mập ngồi phía trước cười cười....


MỌI NGƯỜI THẤY HAY NHỚ ẤN LIKE HOẶC CLICK VÀO NÚT "ỦNG HỘ" ĐỂ EM CÓ ĐỘNG LỰC ĐĂNG CHAP TIẾP THEO NHÉ !
CÒN NẾU CÓ SAI SÓT THÌ MỌI NGƯỜI HÃY COMMENT PHÍA DƯỚI CHO EM BIẾT ĐỂ SỬA LẠI Ạ !

Được đăng lúc: 2018-08-27 05:07:55


1


Đăng nhập để tham gia thảo luận! Hoặc bạn có thể bình luận bằng facebook ở dưới.